class 9a
chào mừng bạn đến với con người 9a...nếu bạn chưa có tài khoản hãy đăng kí nào trong quá trình đăng kí nếu chưa có email mời bạn nhập là khanhduyfc1@gmail.com bạn đã có tài khoản thì mời bạn đăng nhập vào diễn đàn


diễn đàn học sinh class 9a THCS núi Đối xin kính chào quý khách
 
IndexGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Đề thi đẫm máu - Lôi Mễ [Tiếp]

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Ƹ̵̡Ӝ̵̨̄Ʒ Hidro Ƹ̵̡Ӝ̵̨̄Ʒ
Thành viên triển vọng
Thành viên triển vọng
avatar

Tổng số bài gửi : 45
Join date : 24/06/2011
Age : 21
Đến từ : Hải Phòng City

Bài gửiTiêu đề: Đề thi đẫm máu - Lôi Mễ [Tiếp]   Sat Jun 25, 2011 12:22 am

Chương 2 Người bị đánh dấu

Đinh Thụ Thành gật gật đầu.
“Thực sự tài giỏi vậy sao?”
Đinh Thụ Thành cười, anh tiến lại gần, hỏi một cách bí hiểm: “Anh có biết tại sao Ronaldo lại trở thành tiền đạo xuất sắc nhất thế giới không?”
“Ơ? Anh nói gì thế?” Thái Vĩ không hiểu.
“Tại sao Hách Hải Đông lại không thể trở thành tiền đạo xuất sắc nhất thế giới?”
Thái Vĩ mở tròn mắt nhìn Đinh Thụ Thành.
“Thiên phú! Cậu trai trẻ đó có tài năng thiên phú về việc nhận biết tội phạm.”
Thái Vĩ tra ra được Phương Mộc ở phòng 313 tòa nhà B, khu ký túc xá 5 Nam Phạm của trường Đại học J, nhưng khi đến nơi thì không gặp được cậu. Cậu bạn cùng phòng nói Phương Mộc đi chơi bóng rổ. Thái Vĩ hỏi Phương Mộc trông như thế nào, cậu nam sinh cười, nói: “Anh không cần hỏi dáng vẻ của cậu ấy, anh chỉ cần nhìn thấy một người luyện ném bóng rổ một mình trên sân bóng, thì đó chính là Phương Mộc.”
Thời tiết rất đẹp, có cơn gió nhẹ thổi qua, đem theo mùi hương hoa thơm ngát. Các bạn sinh viên hầu như đã trút bỏ bộ quần áo mùa đông dày cộm, mặc những bộ trang phục nhẹ nhàng đi lại trong trường, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy mấy cô gái đã sốt sắng mặc quần soóc. Chiếc áo khoác gió màu đen trên người Thái Vĩ rõ ràng là không hợp thời, mới đi bộ một lúc đã toát cả mồ hôi. Anh kéo tay một cậu sinh viên hỏi đường đến sân bóng rổ, cậu ta vui vẻ nhiệt tình dẫn đường cho anh.
Sân bóng rổ nằm ở góc tây nam của trường học, là một bãi xi măng rộng, được những dây thép vây xung quanh, tất cả có 8 sân bóng rổ hoàn chỉnh. Thái Vĩ lần lượt đi qua những sân bóng rổ tập hợp toàn những chàng trai sôi nổi hào hứng, cố lưu ý tìm một cậu thanh niên luyện ném bóng rổ một mình.
Tìm cậu không khó! Trên sân bóng phía rìa ngoài nhất, có một cậu thanh niên đang đứng trên vạch ném phát bóng, giơ cao tay, ném bóng, trái bóng tạo nên một đường vòng cung trên không trung, rơi chính xác vào rổ.
Thái Vĩ bước đến rìa sân bóng, nhìn cậu thanh niên liên tục lặp đi lặp lại cùng một động tác, giơ cao tay, ném bóng, bóng rơi vào rổ, nhặt bóng, đi đến vạch ném phạt bóng, giơ cao tay, ném bóng, bóng rơi vào rổ…
Động tác của cậu rất chuẩn xác, tuyệt đẹp, điêu luyện, những trái bóng cậu ném vào rổ gần như trúng hết.
“Có chuyện gì sao?” Đột nhiên, cậu nam sinh bật ra câu hỏi, mắt không thèm liếc nhìn anh lấy một cái.
“Ồ!” Thái Vĩ trở tay không kịp. Anh ngượng ngùng hắng giọng: “Hừm, cậu là Phương Mộc phải không?”
Đôi tay cậu đang giơ lên thoáng ngừng lại, sau đó hất ngón tay, quả bóng bay đi, không rơi vào rổ, mà đập vào thành rổ, bật trở lại trong tay cậu.
Cậu thanh niên ôm bóng, quay người lại. Mặt cậu đỏ bừng, trên chóp mũi lấm tấm giọt mồ hôi, má hóp, cằm nhọn, đôi lông mày rậm lúc này đang nhíu vào nhau, nhưng ánh mắt cậu… lạnh lùng, mệt mỏi song lại vô cùng sắc bén, dường như có thể đâm xuyên qua ánh nắng gay gắt để tiến thẳng vào cơ thể đối phương.
Gặp phải ánh mắt này, Thái Vĩ bất giác rùng mình, anh tránh ánh mắt của đối phương, đang định nói, chợt nhận ra mình không hề chuẩn bị lời giới thiệu thích hợp cho lần gặp mặt đầu tiên với Phương Mộc.
“Cậu… cậu quen Đinh Thụ Thành chứ?”
Đôi lông mày của Phương Mộc nhíu chặt hơn, cậu nhìn chằm chằm Thái Vĩ, nói: “Anh là cảnh sát?”
Nói xong, không đợi Thái Vĩ trả lời, đã tự đi đến chiếc ghế dài bên cạnh sân bóng. Thái Vĩ ngập ngừng giây lát, rồi cũng đi đến đó ngồi.
Trên ghế để một chiếc cặp sách cũ kỹ, Phương Mộc lấy từ trong túi ra một túi giấy ăn, rút ra một tờ để lau mặt, rồi lại lấy kính ra, đeo vào.
“Có gì cần tôi giúp đỡ sao?” Trên mặt cậu vẫn không thể hiện chút cảm xúc nào.
Thái Vĩ cảm thấy không vui, nhưng nghĩ đến mục đích chuyến đi lần này của mình, nên vẫn rút từ trong cặp da ra một tập tài liệu, đưa cho Phương Mộc.
“Tôi là cảnh sát trong đội cảnh sát hình sự của thành phố, tôi tên Thái Vĩ. Từ tháng 3 năm nay đến nay, ở thành phố này đã liên tiếp xảy ra ba vụ án đột nhập vào nhà giết người. Đây là một số tài liệu của ba vụ án. Tôi nghe nói cậu…” Nói đến đây, Thái Vĩ phát hiện ra Phương Mộc vốn không hề nghe anh nói, mà dồn toàn bộ tâm trí vào tập tài liệu trên tay, thế nên anh giận dỗi, không nói thêm gì nữa, chiếc thẻ cảnh sát vừa định giơ ra để chứng minh thân phận cũng lặng lẽ nhét trở vào trong túi áo.
Không còn việc gì đáng chán ghét hơn việc ngồi cả buổi chiều với thằng nhóc khó ưa này. Phương Mộc vẫn không nói một câu nào, cứ ngồi chăm chú xem tài liệu. Lúc đầu, Thái Vĩ còn kiên nhẫn tạo tư thế luôn sẵn sàng lắng nghe, lâu dần, đôi vai mỏi nhừ, cũng bắt đầu mất hết kiên nhẫn. Anh duỗi tay chân, dựa vào ghế một cách thoải mái, rảnh rỗi ngắm nhìn xung quanh.
Sân bóng rổ Phương Mộc vừa mới ném bóng đã bị mấy cậu nam sinh khác sử dụng. Những chàng trai mới ngoài đôi mươi này đang hăng hái rượt đuổi, tranh bóng, liên tục phát ra những tiếng hét đầy hưng phấn, còn liên tục tranh luận xem có phạm quy hay không, điểm số có được tính hay không. Thái Vĩ nhìn những chàng trai trẻ tràn đầy sức sống, bất giác hồi tưởng lại những năm tháng sinh viên của mình trong trường Cảnh sát, khóe miệng dần dần xuất hiện nụ cười.
Bất chợt, anh nhận ra, người đang ngồi cạnh anh thực ra cũng là một thành viên trong số thanh niên này, nhưng cậu ta lại không giống với những cậu nam sinh vô tư thoải mái kia! Như thể bị đánh dấu một thứ ký hiệu gì đó, khiến cậu trở nên khác biệt với mọi người xung quanh. Anh đành phải quay sang nhìn Phương Mộc.
Phương Mộc nghiên cứu tài liệu rất lâu. Cậu cúi đầu, đôi mắt cứ luôn dán chặt vào mấy bức ảnh hiện trường, báo cáo hiện trường và báo cáo xét nghiệm tử thi. Đã mấy lần cậu ngẩng đầu lên, Thái Vĩ tưởng cậu định nói gì, vội vàng ghé đầu vào. Nhưng Phương Mộc chỉ trầm ngâm nhìn phong cảnh phía xa xa, vẫn không lên tiếng, một lúc sau, lại cúi xuống đọc tài liệu. Thái Vĩ để ý thấy, cậu đặc biệt chú ý đến mấy tấm ảnh hiện trường.
Cuối cùng, cậu đứng dậy, thở phào một tiếng. Sau đó bỏ kính ra, xoa xoa mắt, trả tài liệu cho Thái Vĩ đang chằm chằm nhìn cậu nãy giờ.
“Người này, nam giới, tuổi chừng 25-35, chiều cao không quá 1m75, có lẽ hơi gầy.”
Thái Vĩ chăm chú nhìn Phương Mộc, mấy giây sau, anh không kìm nổi, lên tiếng hỏi: “Chỉ có thế thôi sao?”
“Đúng vậy, chỉ có thế!” Phương Mộc trả lời gãy gọn.
Thái Vĩ vô cùng thất vọng. Anh vốn tưởng Phương Mộc sẽ miêu tả thật cụ thể, kỹ lưỡng về chân dung, hoàn cảnh sống, hoàn cảnh gia đình của hung thủ giống như Đinh Thụ Thành đã kể. Nhưng Phương Mộc chỉ đưa ra chút kết luận chung chung mơ hồ thế này. Nói thực, những điều Phương Mộc vừa phán đoán, chẳng có chút giá trị manh mối nào: Thủ đoạn giết người tàn nhẫn này, phần nhiều là nam giới, hơn nữa, hầu hết sát thủ liên hoàn đều không quá 40 tuổi. Còn về chiều cao và cân nặng của hung thủ, theo như vết chân của nghi phạm để lại hiện trường, cũng có thể suy đoán ra được. Ngoài ra, những dấu vết để lại trên hiện trường cho thấy, hung thủ và những phụ nữ bị hại đã giằng co quyết liệt với nhau, điều này chứng tỏ hung thủ không phải là người cường tráng.
“Dựa vào số tài liệu và ảnh chụp hiện trường này, tôi chỉ có thể phán đoán được như vậy thôi.” Phương Mộc như thể đã nhìn thấu tâm sự của Thái Vĩ. Nhưng cậu liền bổ sung thêm: “Ngoài ra, tôi cảm thấy người này có vấn đề về tinh thần, cụ thể là vấn đề gì, tôi không thể khẳng định.”
Hừ, Thái Vĩ nghĩ thầm, ngay cả tên ngốc cũng có thể nhận thấy hung thủ này là một kẻ biến thái!
“Biến thái và trở ngại về tinh thần là hoàn toàn khác nhau!”
Thái Vĩ không tránh khỏi kinh ngạc, anh nhận ra, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, Phương Mộc đã hai lần nhìn thấu suy nghĩ của anh. Để che giấu nỗi kinh ngạc của mình, anh đứng dậy, giơ tay về phía Phương Mộc.
“Được rồi, cảm ơn cậu, nếu còn có điều gì cần cậu hỗ trợ, chúng tôi sẽ lại tìm cậu. Hẹn gặp lại!”
Phương Mộc nắm tay Thái Vĩ. Thái Vĩ cảm nhận thấy bàn tay đó rất lạnh, không có chút nhiệt độ ấm áp nào.
“Tốt nhất chúng ta không nên gặp lại nữa!”
“Ồ?” Thái Vĩ rướn cặp lông mày.
“Khi chúng ta gặp lại, đồng nghĩa với việc lại có thêm người chết.”
Thái Vĩ há miệng, nhưng lại không nói được gì, đành phải gật gật đầu, quay người bước đi.
Khi bước ra khỏi sân bóng, Thái Vĩ không kìm lòng nổi, quay đầu nhìn lại, Phương Mộc đã không còn ngồi trên ghế nữa. Nhìn sang bên cạnh, Phương Mộc đang quay lưng lại phía anh, cô độc ném trái bóng rổ của cậu. Lúc này, trời đã tối sẫm, trên sân bóng chỉ còn thưa thớt vài người. Bóng hình Phương Mộc càng lúc càng mờ nhạt trong sắc trời tối, chỉ có thể nhận ra đôi tay cậu liên tục giơ cao và quỹ đạo bay của trái bóng.
________________________________________

Chương 3 Nỗi sợ hãi


Phương Mộc vẫn ngồi dãy cuối cùng của lớp học. Giáo sư Tống mặc dù đã bị chậm bài giảng hơn một tháng, nhưng ông không hề vội giảng bài ngay, mà còn trò chuyện rôm rả về nền kinh tế phát triển, cuộc sống thư thái dễ chịu của Nhật, và cả “Những câu chuyện không thể không kể” của ông và mấy vị chuyên gia Luật tố tụng hình sự của Nhật.
Đang hào hứng kể, một sinh viên gõ cửa bước vào.
Thầy Tống đang hào hứng, nên cũng dễ dãi bỏ qua, phất phất tay cho phép cậu sinh viên đó vào lớp.
Cậu ta đi thật nhanh, thật khẽ xuống dãy cuối cùng, ngồi xuống cạnh Phương Mộc, còn quay sang gật đầu thân thiện với cậu. Phương Mộc quen cậu ta, cậu ta tên Mạnh Phàm Triết, nghiên cứu sinh chuyên ngành Luật dân sự.
Trên giảng đường đại học, đi học muộn vốn là một việc hết sức bình thường, và phần lớn đều được giáo viên bỏ qua. Điều khiến Phương Mộc thấy băn khoăn là: sao nét mặt Mạnh Phàm Triết lại có vẻ vừa trút đi được gánh nặng ngàn cân, như thể... như thể cậu vừa mới thoát khỏi được một kỳ thi nghiêm ngặt.
Cuối cùng, thầy Tống cũng đã hoàn thành xong “Hội thảo báo cáo cảm nghĩ sau chuyến du lịch Nhật Bản” của mình. Ông cầm sổ điểm danh, rồi chớp chớp mắt giả vờ tỏ ra thân thiện với học sinh: “Trước khi giảng bài, chúng ta hãy làm quen với nhau một chút!”
Các sinh viên vừa rồi hãy còn lờ đà lờ đờ buồn ngủ, bây giờ đều hăng hái hẳn. Đây là môn học bắt buộc, đương nhiên ai cũng muốn có được học phần. Theo sau tiếng đọc tên từng người thoát ra từ miệng thầy Tống, là một góc nào đó trong lớp lại vang lên tiếng: “Có!” Phương Mộc vô tình liếc sang Mạnh Phàm Triết, bỗng giật mình sửng sốt.
Vừa nãy, cậu ấy thư thái thoải mái là thế, sao giờ đây lại căng thẳng như sắp lâm trận: đôi tay nắm chặt mép bàn, khớp giữa các ngón tay trắng bệch, đôi mắt nhìn chằm chằm vào giáo sư Tống, răng cắn chặt môi, như thể thứ thốt ra từ miệng giáo sư Tống không phải là tên người, mà là từng viên đạn.
“Mạnh Phàm Triết.”
Những giọt mồ hôi to tròn lăn dài từ trên trán Mạnh Phàm Triết xuống, môi cậu mấp máy, nhưng lại không phát ra bất cứ âm thanh gì. Thầy Tống nhìn lướt khắp phòng, rồi đọc lại: “Mạnh Phàm Triết.”
Nhiều bạn khẽ gọi cậu, nhưng Mạnh Phàm Triết lại có vẻ như không nghe thấy, cứ nhìn thầy Tống chằm chằm, người ngả về phía trước, miệng há ra một nửa, như thể muốn nói nhưng lại không thể nói được.
“Không đến à? Buổi học đầu tiên mà đã trốn à?” Thầy Tống tức giận, lấy bút mực ra, định đánh dấu vào sổ điểm danh.
Mạnh Phàm Triết lúc này đứng bật dậy, mặc dù vẫn không nói gì, nhưng lại giơ tay thật cao.
“Ồ, cậu là Mạnh Phàm Triết?”
“Là em ạ.” Cuối cùng, mấy chữ cũng đã thoát ra được khỏi miệng cậu.
“Ngồi xuống đi, lần sau tập trung một chút!”
Dường như mấy chữ vừa rồi đã hút cạn toàn bộ sinh lực của cậu, Mạnh Phàm Triết rệu rã thả phịch người xuống ghế. Mấy người trong lớp che miệng cười rúc rích, còn lại, mọi người đều nhìn cậu với ánh mắt kinh ngạc.
Mạnh Phàm Triết có vẻ như muốn trốn tránh những ánh mắt đó, suốt cả buổi học, cậu đều cúi đầu ủ rũ ghi chép bài. Nhưng có thể nhận thấy, cậu không còn căng thẳng như lúc điểm danh nữa.
Rốt cuộc là cậu ấy sợ hãi điều gì?
Thành thật mà nói, thầy Tống giảng bài rất bình thường, không có gì thực sự ấn tượng. Trong lúc nghỉ giải lao giữa giờ, nhân lúc thầy ra ngoài hút thuốc, một số sinh viên đã lén ra về. Thầy Tống quay lại, phát hiện ra thiếu một số người, nổi giận lôi đình, lại lấy sổ ra điểm danh.
Phương Mộc chú ý thấy Mạnh Phàm Triết vừa mới khôi phục được trạng thái bình thường, giờ lại có vẻ như sắp rơi xuống vực sâu thăm thẳm, trên mặt thể hiện bao trạng thái phức tạp đan xen giữa sự tuyệt vọng, căng thẳng, căm hận. Khi gần đến tên cậu, Mạnh Phàm Triết càng run rẩy mạnh hơn.
Phương Mộc vẫn luôn lặng lẽ quan sát Mạnh Phàm Triết, đồng thời cũng để ý đến thứ tự danh sách gọi tên.
“Trần Lượng.”
“Có!”
“Sơ Tiểu Húc .”
“Có!”
Người tiếp theo sẽ là Mạnh Phàm Triết.
“Mạnh Phàm Triết.”
Khi thầy Tống mới đọc ra một chữ “Mạnh”, Phương Mộc đã đập mạnh Mạnh Phàm Triết một cái.
Mạnh Phàm Triết giật mình, quay đầu sang, và đúng lúc đó, hai chữ “Phàm Triết” cũng vừa vặn được vang lên. Mạnh Phàm Triết nói ngay:
“Có!”
Thầy Tống không dừng lại, mà tiếp tục điểm danh. Mạnh Phàm Triết ngẩn người một lát, rồi nhanh chóng trở lại trạng thái thoải mái. Cậu giơ tay lên lau mồ hôi trên trán, hơi ngượng ngùng, quay sang hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Phương Mộc nghĩ giây lát rồi hỏi: “Mấy giờ rồi?”
Mạnh Phàm Triết nhìn đồng hồ, trả lời: “9 giờ 5 phút. Ồ, 38 giây.” Cậu vội vàng bổ sung thêm một câu.
Phương Mộc cười, Mạnh Phàm Triết cũng đỏ bừng mặt như thể bị người khác lật tẩy bí mật.
Bữa trưa, Phương Mộc ăn rất no, lại thấy buồn ngủ. Nhìn đồng hồ, chỉ còn chưa đầy một tiếng là đến giờ học buổi chiều, bèn lên trên sân thượng khu giảng đường hóng gió. Khi đi lên sân thượng, Phương Mộc mới phát hiện ra trên đó đã có một người. Là Mạnh Phàm Triết. Cậu ta ngồi trên bậc xi măng trên sân thượng, hai chân thả thõng xuống, ngắm nhìn phía xa xa, hình như đang suy ngẫm điều gì.
Phương Mộc không muốn để cậu ta nhìn thấy mình, đang định lặng lẽ rời khỏi đó, chợt nhìn thấy Mạnh Phàm Triết đột nhiên đứng bật dậy.
Cậu ta thận trọng đứng trên bậc xi măng, bậc xi măng đó rộng chưa đến 20cm, mũi giày và gót giày của cậu đã vượt ra bên ngoài. Mạnh Phàm Triết đứng lắc la lắc lư trên bậc xi măng, hai tay dang ra, hít thở sâu, như thể đã hạ quyết tâm cúi đầu xuống dưới.
Phương Mộc nín thở. Đây là tầng 7! Nhìn thẳng xuống dưới sẽ thấy gì?
Đầu người to bằng chiếc cúc áo? Chiếc xe ô tô to bằng đồ chơi trẻ em? Hay là dường như chuẩn bị trở về với đất mẹ?
Không, không thể hét gọi cậu ấy lúc này được, nếu không, chắc chắn cậu ấy sẽ bị hoảng sợ, không khéo lại rơi xuống mất.
Phương Mộc thận trọng bước lên một bước, đế giày và cát cọ vào nhau tạo nên thứ âm thanh vang vọng như sấm rền.
Thân thể Mạnh Phàm Triết lắc lư càng lúc càng mạnh, cậu đã sắp mất thăng bằng! Phương Mộc không kịp suy nghĩ, lao nhanh lên trước, nhắm trúng thắt lưng da của cậu ta, giữ thật chặt, rồi kéo cậu trở vào.
Mạnh Phàm Triết kêu lên thất thanh, rồi cùng Phương Mộc ngã nhào xuống sân thượng.
“Cậu đang làm gì thế? Muốn chết à?” Phương Mộc giận dữ nhìn khuỷu tay bị trầy xước.
“Xin, xin lỗi!” Mạnh Phàm Triết hoảng hốt ngồi bệt xuống, miệng lẩm bẩm.
Phương Mộc thấy mặt cậu ta trắng bệch, bèn giơ tay kéo cậu đứng dậy.
Chân Mạnh Phàm Triết nhũn như con chi chi, cậu run rẩy, gắng gượng đứng lên, phủi phủi bụi dính trên người, thân người lại lắc lư, như thể có thể ngã khuỵu bất cứ lúc nào.
Phương Mộc thở dài, dìu cậu ta đến một chiếc ghế đá trên sân thượng, lấy cốc nước trong cặp sách ra, đưa cho cậu ta. Mạnh Phàm Triết uống liền mấy ngụm, hơi thở dần ổn định trở lại.
“Cảm ơn!” Cậu ta lấy một tờ giấy ăn, lau thật kỹ miệng cốc, rồi trả lại cho Phương Mộc.
Phương Mộc cũng ngồi xuống cạnh cậu ta, rút bao thuốc ra, lấy một điếu đưa lên miệng, nghĩ một lát, rút thêm một điếu nữa, đưa cho Mạnh Phàm Triết. Mạnh Phàm Triết do dự giây lát, rồi mới giơ tay ra nhận. Vừa mới hít hơi đầu tiên, cậu đã ho sặc sụa.
Hai người cùng ngồi yên lặng, Phương Mộc hít những hơi thuốc thật sâu, Mạnh Phàm Triết chỉ nhìn chăm chăm vào điếu thuốc càng lúc càng ngắn dần trên tay mình.
“Chắc cậu nghĩ mình là thằng điên phải không?” Mãi lâu sau, Mạnh Phàm Triết mới lên tiếng trước.
“Ồ, gì cơ?”
Mạnh Phàm Triết ném mạnh mẩu thuốc, “Chắc cậu cảm thấy mình không bình thường?”
“Sao cậu lại nghĩ như vậy?”
“Nếu không, sao cậu không hỏi vừa nãy mình đang làm gì?”
“Ừ, được thôi, vừa nãy cậu đang làm gì?” Phương Mộc cảm thấy hơi buồn cười.
“Mình à, khà khà, thực ra cũng chẳng có gì, mình chỉ là muốn thử nghiệm một chút cảm giác sợ hãi.” Cậu ta quay sang nhìn Phương Mộc, cố tình nở nụ cười tỏ vẻ thoải mái thư thái, như thể hy vọng Phương Mộc sẽ thấy mình rất có bản lĩnh.
Phương Mộc cười, châm cho mình một điếu thuốc khác.
Mạnh Phàm Triết nhìn Phương Mộc chờ đợi, dường như chờ Phương Mộc nói những câu đại loại như: “Thì ra là thế!”, “Cậu thật rỗi hơi!”… Nhưng Phương Mộc vẫn im lặng, lúc sau mới chợt ngẩng đầu lên hỏi:
“Cậu sợ cái gì?”
Mạnh Phàm Triết há miệng kinh ngạc, nhìn Phương Mộc trừng trừng. Ánh mắt đó dường như muốn hỏi: Sao cậu lại biết?
Đương nhiên là mình biết, nếu không, lúc điểm danh, mình đã không đập vai gọi cậu.
Một người, khi anh ta cảm thấy sợ hãi đối với một sự vật, sự việc nào đó, sẽ biểu hiện ra sự quan tâm chú ý và mẫn cảm khác thường đối với sự vật, sự việc này. Đúng lúc đó, nếu đột nhiên cắt ngang sự chú ý của anh ta, sẽ khiến anh ta tiêu trừ được cảm giác sợ hãi đối với sự vật, sự việc đó trong chốc lát. Đương nhiên, cũng chỉ được trong khoảnh khắc này thôi.
Mạnh Phàm Triết có lẽ là sợ điểm danh, cho nên, khi điểm danh sẽ biểu hiện ra sự khủng hoảng, càng sợ hãi, càng không thể trả lời. Đúng lúc gọi đến tên cậu, Phương Mộc đã đập vai gọi cậu, khiến sự chú ý của cậu chuyển từ việc “điểm danh” sang Phương Mộc, tự nhiên có thể trả lời được.
Thái độ của Mạnh Phàm Triết chuyển từ kinh ngạc sang ủ dột, cậu cúi đầu không nói.
“Cậu sợ cái gì?”
Mạnh Phàm Triết ngẩng đầu, Phương Mộc nhìn thấy ánh mắt yếu đuối của cậu ta, cậu ta chăm chăm nhìn Phương Mộc hồi lâu. Phương Mộc mỉm cười, thậm chí nhìn lại cậu với ánh mắt thản nhiên.
Trong ánh mắt đó dần dần xuất hiện sự tin tưởng và thân thiện.
“Mình,” cậu gãi gãi đầu: “Hơi sợ điểm danh, ha…ha… có phải rất kỳ lạ không?”
“Tại sao?”
“Không biết!” Mạnh Phàm Triết nhìn ra xa, “Mình cũng không biết mình bắt đầu sợ điểm danh từ khi nào. Cứ đến lúc điểm danh là mình lại căng thẳng, càng căng thẳng, mình càng không thể trả lời được chữ “có”, thường xuyên đỏ mặt tẽn tò đứng dậy, nhưng lại không thốt ra được chữ nào, mọi người trong lớp đều nhìn mình khó hiểu.” Cậu ta cúi đầu, giọng nói cũng trầm hẳn xuống: “Rất nhiều người cười nhạo mình.”
“Cậu bị nói lắp à?”
"Không, cậu thấy mình nói chuyện có vấn đề à?"
"Không!"
“Mình cũng thấy rất lạ, tại sao mỗi chữ “có” mà lại không thể nói ra được. Có lúc, mình đã lén tự luyện tập, tự gọi tên mình, tự trả lời “có”, thì không vấn đề gì, nhưng khi ở trên lớp, vẫn không thể nói ra được.”Cậu ta hạ giọng: “Cho mình điếu thuốc!”
Phương Mộc đưa thuốc cho Mạnh Phàm Triết, châm lửa cho cậu ta. Cậu ta thận trọng hút một hơi.
“Bốn năm học đại học, cậu trải qua thế nào?”
“Mình tự nghĩ cách thôi, ha…ha…” Cậu ta thoáng mỉm cười: “Thường thì hay điểm danh lúc đầu giờ, mình bèn giả vờ đi muộn, đợi điểm danh xong mới vào, sau đó, lúc hết giờ, mình gặp giáo viên giải thích. Hồi đó, mình có biệt danh là Vua đi muộn. Các thầy cô giáo có ấn tượng rất xấu về mình, may mà thành tích học tập của mình cũng khá ổn.”
Phương Mộc cười, tỏ vẻ thấu hiểu.
“Có một môn học Luật Kinh tế quốc tế, thầy giáo đó giảng bài rất tệ, chỉ dựa vào việc điểm danh để duy trì quân số. Hai tiết học, điểm danh bốn lần. Bốn lần, cậu biết lúc đó mình có cảm giác gì không?”
Cậu ta đưa điếu thuốc lên miệng bằng bàn tay run rẩy, hít mạnh một hơi, sau đó ho sặc sụa như rút gan rút phổi.
Phương Mộc đấm lưng cho cậu ta, đợi hơi thở của cậu dần bình thường trở lại, Phương Mộc hỏi: “Cậu chưa đến khám bác sĩ tâm lý sao?”
Mạnh Phàm Triết do dự một lát: “Cũng coi như là khám rồi. Sao cơ, cậu cảm thấy mình có vấn đề về tinh thần à?”
“Không, cậu chỉ là có chút trở ngại về mặt tâm lý. Hầu như mỗi người đều có trở ngại tâm lý, nhưng mức độ khác nhau mà thôi. Cậu sợ điểm danh, có người sợ độ cao, sợ cầu thang máy, sợ những đồ vật nhọn… Đây chẳng phải là việc gì to tát cả.”
“Thật sao?” Mạnh Phàm Triết bán tín bán nghi, nhưng trông cậu đã thoải mái hơn nhiều. “Vậy thì,” cậu ta nhìn Phương Mộc đầy tò mò,
“Cậu sợ điều gì?”
Phương Mộc không trả lời, cậu trầm ngâm hút hết điếu thuốc, nhìn đồng hồ: “Mình phải đi học rồi, lần sau nói chuyện tiếp nhé!”
Nói xong, liền để Mạnh Phàm Triết lại với sự thất vọng, hụt hẫng, rời khỏi sân thượng.
Nỗi sợ hãi. Thực ra, cậu không biết cái gì gọi là nỗi sợ hãi!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Đề thi đẫm máu - Lôi Mễ [Tiếp]
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
class 9a :: Góc Truyện-
Chuyển đến